We’re always looking for connection among things, for explanation and for logic within life. While there’s connection, for sure, real life is almost unexplainably above logic. Like why do we fall in love? Why do our hearts break? Why did I lost my phone. It doesn’t make any sense to me, but I get by, knowing that there must surely be a reason for all of this. Just that it doesn’t matter why, this is life in all its beautiful meaning.

So I finally figured I lost the sense for small talks. I need someone to talk about how beautiful a sunset is. I need someone to talk about the Orion in the winter sky. I want to talk about the small chance that we were born in the same era. I want to talk about Wes Anderson and Moonrise Kingdom, about Quarantino, Shusaku Endo. I want to talk about the simple joy of calm seeing thousands of birds returning home on sunset. I want to talk about how magical love is. But yet there is this silence. I only know how to talk to myself.

Phía chân trời, những rặng thông trên đồi cao in bóng đen lên nền trời hồng còn le lói chút ánh sáng cuối ngày. Nhìn theo bầu trời trải dài về phương Bắc là chòm Đại hùng đang toả sáng trên nền trời xanh lơ và băng qua đỉnh bầu trời lúc này đang xanh thẫm một màu nước biển, phía bên kia của bầu trời là bốn ngôi sao sáng của chòm Thập tự Phương Nam.


Tôi đứng trên bờ biển dõi mắt lên nền trời phía xa, nghe chân mình lún sâu vào cát êm và khoảng trống mênh mông trong lòng hoà vào bầu trời sao trước mặt. Tôi lặng thinh ngắm nhìn những suy nghĩ của mình như ngắm những vì sao hay những con sóng bạc đầu, nghe một niềm vui bình yên hân hoan như khi người ta lau ô cửa sổ mờ nhìn ra một khu vườn nắng.

Ngọn hải đăng màu xám vẫn đứng lặng im trên đỉnh ngọn đồi chạy ngang ra biển. Ánh đèn rực rỡ chiếu ra phía những con thuyền đánh cá đêm đang giăng đèn một góc chân trời, nhìn xa như một thành phố nhỏ. Không biết những người đánh cá có cảm giác bình yên không khi nhìn về phía góc trời này, nơi có ngọn đèn sáng suốt đêm như một lời chờ đợi? Tôi ngồi một mình trên bãi cát cho đến khi mặt trời tắt hẳn. Không ai đang chờ tôi và tôi cũng chẳng chờ đợi một ai. Tôi cảm giác mình như một đứa trẻ trần trụi trong vòng tay của biển khơi và bầu trời đêm.

N.